sinh hoạt âm nhạc thiếu nhi: rất cần được định hướng đúng đắn

không nhất thiết phải là người trong giới âm nhạc cũng đều có thể nhận ra sinh hoạt âm nhạc cho thiếu nhi của người tiêu dùng hiện nay có rất nhiều điều bất ổn. Đã có không ít bài báo, nhiều nhạc sĩ lên tiếng phàn nàn về nhiều chương trình âm nhạc dành cho thiếu nhi (bao gồm thiếu niên, nhi đồng & mẫu giáo); nhưng đến nay vẫn chưa có chuyển biến. đó là hiện tượng “sân chơi trẻ em, luật chơi người lớn” – như tít của một bài báo.

==>> Xem thêm ca khúc hay:   nhạc thiếu nhi  

 

 

trẻ con tham dự những cuộc thi phần đông không hát những bài của lứa tuổi mình. Chương trình “Thần tượng âm nhạc nhí” năm 2015, những em hát Ru con, Hồ bên trên núi, Dậy mà đi, Ôi quê tôi, (Cô Giám khảo tỉnh táo đã nói em hát bài này quá sức em & khuyên em hát bài khác – sự can thiệp cần phải có mà lẻ tẻ của Ban Giám khảo). năm nhâm thìn, những em hát Ngựa ô thương nhớ, Lá xanh, Thư pháp, Sông Đắkrông mùa xuân về, Bóng cây Kơ nia, Hơ Ren lên núi.

==>> Tham khảo ca khúc hay:   luis fonsi despacito 

Có các bài hát dường như không hợp tâm sinh lý của các em mà còn rất phản cảm. Lấy một số ví dụ: em gái sáu, bảy tuổi quằn quại gào thét bài Trả nợ tình ( “Dốc hết tình này ta trả nợ đời. Dốc hết tình này ta trả nợ người”). Nhóm HKTM được ca ngợi là “thần đồng âm nhạc” gồm ba em từ mười một đến mười ba tuổi hào hứng & dễ chịu (vì không trở nên ai can thiệp) hát Trả nợ tình yêu, Trái cấm tình yêu, Không say không về, Anh không yêu.

Thiếu niên bây giờ thích hát nhạc Hàn, Hoa, Anh, Mỹ trong cả trong đời thường chứ không hẳn chỉ trên sân khấu. điều đó có phần tác động của bối cảnh hội nhập và sự phổ cập phần mềm của công nghệ thông báo (nhất là khi cũng chính là một cách học ngoại ngữ hữu hiệu). Nhưng để những em mải mê hát và biểu diễn các bài hát nước ngoài mà coi nhẹ, thậm chí chưa chắc chắn đến các bài hát nước ta là một trong những sai lạc. tác động tự phát của văn hóa truyền thống nước ngoài là điều không tránh khỏi, nhưng vấn đề chính là không có bất kì ai nom dòm đến. Nói “không có ai” thì cũng không phải đúng. có một lực lượng chăm chú đến chuyện cho các em hát & nghe hát rất mạnh & có sức lan tỏa lớn, đặc biệt là truyền hình thì tiếc thay đa số chúng ta thực hiện những chương trình ấy thiếu trọng trách xã hội dù họ biết công việc của bọn họ tác động đến đời sống niềm tin của trẻ con việt nam. Nếu có 1 chút niềm tin, thì những người lập chương trình, những người tuyển chọn những ứng viên, những vị Giám khảo phải vứt bỏ những gì không phù hợp với lứa tuổi của các em ngay từ vòng loại. Sự tán đồng của họ là 1 cách khuyến khích hiện tượng sai lệch này. Trong tham luận tại Hội thảo về âm nhạc thiếu nhi do Bộ Giáo dục và giảng dạy tổ chức năm 2015, nhạc sĩ Lân Cường đã phải nói “Ngay trong chương trình Vietnam’s got Talent một sân chơi trên VTV vào đầu tháng 5 – 2012 đã giới thiệu nhiều có tài năng ca hát nhỏ như Thanh Trúc (8 tuổi), Vũ Đình Tri Giao (9 tuổi), Trần My Anh (11 tuổi) nhưng cũng đều có sự lệch lạc. Ban Giám khảo phớt lờ khi những em bé dại hát những ca khúc không phù hợp với lứa tuổi của chính bản thân mình. Cháu Trần Hoàng Hà với ca khúc The only ecception (Chỉ có một lần thôi) – một ca khúc về tình yêu trắc trở không hề trong trắng với lứa tuổi mười ba, nhưng BGK chỉ hết lời khen ngợi em có giọng hát trong trắng. Cháu Trần My Anh hát bài Rolling in the deep (Cuốn đi trong sâu thẳm) một ca khúc về sự việc tan vỡ trong tình yêu không phải dành riêng cho cô nàng mười một tuổi, BGK cũng chỉ đánh giá ca khúc quá sức với giọng hát của Trần My Anh”.

những người làm chương trình cũng đều có mục đích riêng and rõ nét của bọn họ – chính là vì lệch giá. Một nhạc sĩ lão thành có tương đối nhiều bài hát thiếu nhi đc thích thú kể rằng đã có lần ông chạm mặt Tổng biên tập Đài Truyền hình nước ta nói tới chương trình “Đồ Rê Mí”. “Vừa rồi có một em nhỏ xíu hát Thị Màu lên chùa. Nó thiếu hiểu biết nhiều Thị Màu là ai sao lại bắt nó hát. Tổng biên tập chấp nhận với tôi nhưng những người triển khai không áp theo and nói: chính là chủ kiến của các cụ, mình vẫn có công chúng của mình”.

có 1 thực ra là lâu đời cách đây không lâu, bọn họ thiếu những sáng tác hay cho thiếu nhi. Trong quá khứ ca khúc dành riêng cho thiếu nhi đã có rất nhiều bài hát hay đi vào đời sống, những bài đó đến nay vẫn còn đấy nguyên giá trị. Nhưng như thế chưa đủ. nhu cầu có cái mới là hy vọng thông thường và thường xuyên, đặc biệt là khi cuộc sống thường ngày thực tại có khá nhiều chuyển đổi & cùng với điều này là sự phát triển tâm sinh lý cùng thị hiếu âm nhạc của những em, nhất là tuổi thiếu niên.

Nguồn: Tổng hợp trên mạng

 

Post Author: Nguyễn Hiệp